Đời người chẳng có diễn tập: Tuyệt đối không buông bỏ niềm vui, không để thua nụ cười

Đời người chẳng có diễn tập: Tuyệt đối không buông bỏ niềm vui, không để thua nụ cười

Đời người chẳng qua mấy chục năm, giống như dòng nước chảy. Niềm vui là một loại cảnh giới, hạnh phúc là một loại truy cầu…

Thứ xa xỉ nhất của đời người chính là một trái tim trẻ thơ hồn nhiên, một niềm tin sống mãi, một thân thể mạnh khỏe, và một người yêu thương mãi mãi tay trong tay.

Niềm vui nhất của đời người là một tâm thái tự do, một giấc ngủ ngon lành, một tâm tình vui vẻ hưởng thụ cuộc sống.

Đường đã đi qua thì mới biết có dài có ngắn. Việc đã trải qua thì mới biết có vui có buồn. Vị đã nếm qua thì mới biết có chát, có ngọt. Cái gì cũng có thể buông bỏ được nhưng không thể buông bỏ được niềm vui. Cái gì cũng có thể thua được nhưng không thể thua nụ cười.

Đời người có những việc không cần phải để ý đến, có những thứ không cần phải làm hết. Khi cần buông liền buông thì mới có thể rút được tay ra, nắm lấy niềm vui và hạnh phúc thực sự thuộc về mình.
Cuộc đời như một dòng nước chảy, bắt nguồn từ nơi nào, chảy qua chốn nao, đổ về chỗ nào, đều không tự chủ được. Vậy nên bất kể tốt xấu hãy thản nhiên đối diện, đón nhận hết thảy.

Oán trách là tâm thái người yếu nhược, chẳng giúp ích gì cho sự việc, chẳng có lợi ích gì cho con người.

Đời người dẫu hạnh phúc đến mấy cũng có khuyết thiếu, cũng có nghĩa đời người dẫu thê lương đến mấy cũng có hạnh phúc.

Đời người phóng khoáng, cần học cách coi nhẹ khuyết thiếu.

Đời người ngắn ngủi, chẳng có diễn tập. Vậy nên tìm tòi hành trình sinh mệnh đáng trân trọng riêng của mình, nỗ lực cho những giá trị chân chính của sinh mệnh, làm sâu sắc thêm thế giới nội tâm, thăng hoa sinh mệnh.

Cuộc đời là một trường tu hành, có tôi luyện mới trở nên rắn chắc, có ly biệt mới cảm thấy niềm vui hội ngộ, có đắng cay mới biết ngọt bùi.

Cuộc đời có lúc có mất đi mới trân quý cái đang có, có thất ý mới học được khoan dung, có khuyết thiếu mới hiểu được hàm nghĩa hoàn mỹ.
Con người thật lạ lùng, thường hay khoan dung với người lạ nhưng lại khắt khe với người thân, quên mất rằng chúng ta sinh ra đã là đơn độc, thường bước đi trong gian nan. Thế nên chớ oán trách.

Cảnh giới đời người, chỉ sau khi trải nghiệm lĩnh ngộ được nhiều bao nhiêu thì trưởng thành bấy nhiêu. Điều nên nói thì phải nói, nên im lặng thì phải im lặng, đó là một loại thông minh. Nên làm thì phải làm, nên lùi thì phải lùi, đó là một loại trí tuệ. Nên nổi thì phải nổi, nên ẩn thì phải ẩn, đó cũng là một cảnh giới sống.

Đời người không có giả thiết, hiện tại chính là tất cả. Chuyện xưa chỉ là hồi ức, hạnh phúc là để cảm thụ. Không cần phải chìm trong ánh mắt người khác, điều mình muốn tốt, chỉ dành riêng cho mình.

Đời người chẳng qua mấy chục năm, giống như dòng nước chảy. Niềm vui là một loại cảnh giới, hạnh phúc là một loại truy cầu. Thế nên, muốn an yên trong hiện tại, hãy cứ nhẹ nhàng mà sống, đừng quá mưu cầu, đừng quá truy đuổi những thứ ngoài tầm với.

0Shares

THICHBLOG.NET

Cả một đời quá ngắn để chần chừ!

admin has 653 posts and counting.See all posts by admin

Leave a Reply

avatar

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

  Subscribe  
Notify of